Ngộ Tâm Kinh
- by admin
Dừng lại những bon chen của cuộc sống, dừng lại việc chạy ra kiếm tìm những phù phiếm, xa hoa bên ngoài. Dừng lại việc phải chạy theo những khen chê của ai đó. Tôi bắt đầu hành trình khám phá chính mình.
Quay cuồng trong bộn bề công việc, hay đang phủ phê chè chén với đám bạn sáng đêm, những cuộc hẹn với khách hàng liên tục mà không cách nào có thể từ chối, những ngày thức trắng đến 2h-3h sáng chạy tiến độ để khai trương một chi nhánh mới.
Tất cả những điều này chỉ để có được một khoảnh khắc thấy mình làm được, thấy mình thành công, được tán thưởng, được tung hô bởi những người quen nhưng “xa lạ”, và rồi sau đó là những khoảng lặng chơi vơi, cô độc, chán chường. Đây chính là cuộc sống của tôi trong những năm tháng vẫy vùng, những năm tháng hừng hực khí thế của tuổi trẻ, phấn đấu và không ngừng chạy theo tiếng gọi của danh vọng, quyền bính và những hạnh phúc thoáng qua.
Sau những năm tháng bộn bề đấy, ở tuổi 40 tôi bắt đầu một hành trình mới, hành trình quay trở về với chính mình. Dừng lại những bon chen của cuộc sống, dừng lại việc chạy ra kiếm tìm những phù phiếm, xa hoa bên ngoài. Dừng lại việc phải chạy theo những khen chê của ai đó. Tôi bắt đầu hành trình khám phá chính mình. Hành trình trở thành một người sống tỉnh thức giữa muôn vàng những mê tưởng của đời thường. Hành trình vung bồi nội lực để thật sự trở nên mạnh mẽ, vững chãi trước những nghịch cảnh, những khó khăn, những biến động không ngừng của đời sống, kinh tế và xã hội. Một năm được cùng Thầy và các bạn ở Miền Tỉnh Thức để đào luyện, để rút về ẩn mình, để nhìn lại, suy ngẫm về chặng đường 40 năm cuộc đời đã đi qua đã giúp tôi nhìn thấy rõ hơn về mình, biết mình là ai, mình thật sự muốn điều gì và sống vì điều gì? Với tôi như thế đã là đủ đầy, đã là cuộc sống mà tôi đáng được có và là cuộc đời mà tôi thấy mình sống xứng đáng. Cuộc đời của một người đang trên con đường đi về Miền Tỉnh Thức.